WWW.VIP352.WAP.SH
Couple 4Hi ![2026-05-17] [09:09]
[Truyện Ma] | Trại Hoa Đỏ
<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang 8 trong tổng số 15
không thấy chiếc máy nội bộ reng lên tiếng nào.
Chợt nhớ đến Huy, Bách bấm vào số quen thuộc. Kể từ lúc Huy lên phòng sếp, đã một ngày trời, Bách không nhìn thấy mặt cậu ta. Máy đổ chuông từng hồi dài, Bách kiên nhẫn đếm đủ đến hồi chuông thứ chín thì cất máy vào túi. Anh vừa lĩnh lương và rất muốn rủ Huy ra quán bia đầu phố. Chỗ đấy là nơi tụ tập của cả phòng, và vào cái ngày vui vẻ này, hẳn nhiên Bách sẽ gặp đủ mặt những đồng nghiệp cũng đang muồn đốt ít tiền mọn ở đó.
Bách dựng xe, lễ mễ ôm mũ và túi len qua những dãy bàn đông đúc. Anh nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc và thở phào khi không bắt gặp cái đầu bù xù của Mạnh.
- Ngồi xuống đi, lần sau bỏ mũ ngoài xe cho đỡ kinh. Đạo tặc nào ở cái thành phố này dám cuỗm mũ của các bố, nhỉ. - Bình nhường cho Bách cốc bia sánh vàng vừa mới rót.
- Mạnh đâu rồi? - Bách vờ bâng quơ.
- Qua bây giờ đấy. Nó đi đón vợ về rồi quay lại. Chiều thứ sáu mà phải khổ thế. Còn thằng Huy đâu rồi?
- Tôi không biết. Từ hôm qua đến giờ không gặp.
Phía đối diện, Quyết và Giang quan sát Bách, vẻ dò hỏi.
- Mấy tháng trời nay Huy lĩnh vụ gì, cậu có biết không?
- Chịu, nó có nói đâu.
- Cậu không biết thì còn ai biết. - Quyết nâng cao cốc bia lên ngang khuôn mặt lưỡi caỳ. Đôi mắt lộ vẻ nghi ngờ.
- Thôi, uống, đặc vụ chìm là cái để các cậu buôn dưa lê ở đây đấy à. - Bình vươn thẳng cánh tay với cốc bia đang sủi bọt.
- Đặc vụ gì? Sao cậu biết? - Cả ba người mở to mắt nhìn Bình chờ đợi.
Bình uống cạn cốc bia vẻ ngơ ngác.
- Đặc vụ nào, tôi có biết đâu. Cả phòng ai cũng biết thằng Huy đang làm vụ gì đó đặc biệt, còn vụ gì thì làm sao tôi biết được.
- Muốn biết phải hỏi cái đuôi của nó chứ hỏi Bình làm sao biết.
Bách ngẩng lên. Kẻ nói câu khó chịu vừa rồi không ai khác ngoài một trong hai người vắng mặt mà Bách vừa nhắc đến. Mạnh thản nhiên nâng cốc bia của Bách uống một hơi gần đáy cốc.
- Khát quá, vợ con khổ thật. Cứ như tụi Huy, Bách với Hoan thành ra lại sướng. - Mạnh lúc lắc cái đầu ra điều chán nản.
Vài ngum bia khiến mặt Bách nóng bừng. Hễ lần nào Mạnh cất lời là y như rằng Bách muốn vả vào cái mặt đầy thịt kia. Từ ngày Mạnh chuyển về phòng, tâm trí Bách lúc nào cũng đảo lộn lên. Bách cho rằng Mạnh là tay ăn bẩn. Hắn giao du với đủ loại anh chị và thân thiết trên mức bình thường. Mạnh chi tiêu nhiều hơn đồng lương cho phép và có một cái tật rất khó chấp nhận. Bất kể một mùi hơi đàn bà nào lướt qua đều khiến nét mặt hắn thay đổi hẳn. Nước da tai tái chuyển thành đỏ ửng và đôi mắt hấp háy rất đáng ghét. Đến một ngày, Bách thấy Mạnh luồn tay vào ngực áo con bé mười tám tuổi trong một đường dây cá độ đang ngồi dúm dó tại phòng giam thì anh chịu hết nổi. Không nén được, Bách phun nước bọt vào một góc nhà. Mạnh nhăn nhở.
- Chỉ có gay như cậu mới chịu đựng được.
Kể từ hôm đó, Mạnh đổ riệt cho Bách cái tiếng gay, và khi Huy lên tiếng bênh vực thì hắn cưới phá lên.
- Tớ nghi ngờ mấy cái bận hai cậu chung phòng trên biên giới lắm. Nhiệm vụ phân mỗi người một phòng, cơn cớ gì mà các cậu lại chuyển phòng sang nhau.
Tất cả đều công nhận lời Mạnh nói có phần nào đúng. Hôm ấy cả phòng bị điều lên phía Bắc nhận nhiệm vụ. Theo đúng kịch bản, mỗi người phải ở một phòng, nhưng nửa đêm Huy bị sốt cao. Cậu ta khát nước và bò ra hành lang đúng lúc Bách cũng ra ngoài hút thuốc. Anh không yên tâm khi để Huy nằm một mình nên lén chuyển phòng sang chăm sóc bạn. Sau này, Bách có thanh minh việc đó nhưng không ai tin, và càng giải thích càng bị đồng nghiệp nghi ngờ. Hơn nữa, chưa ai thấy Huy và Bách xuất hiện cùng một người bạn gái bao giờ. Điều đó càng khiến cái tin đồn Bách, Huy và Hoan cùng hội cùng thuyền là có thật.
Đến cốc bia thứ tám thì Bách cảm thấy hơi hoa mắt. Anh cố tập trung vào tán cây hoa sữa la đà trước cổng quán nhưng chỉ thấy một màu tối sẫm.
- Tôi có việc phải về đây.
- Về làm sao được. - Mạnh túm chặt cổ tay Bách - Cậu vợ con chả có, mà từ hồi tôi chuyển vào phòng này mới thấy một tối thứ sáu được rảnh việc, cậu lại định bỏ anh em đấy hử?
- Đúng rồi, mới có hơn chín giờ mà. - Cả đám nhao nhao phản đối.
Bách không còn cách nào khác, nhưng anh nhất định không uống thêm nữa. Tính kiềm chế của Bách rất cao. Anh chưa bao giờ để mình quá đà vào bất cứ việc gì. Bách uống nước lạnh ừng ực và chỉ ăn lạc rang, nhưng cho đến lúc đứng dậy, anh đếm thấy mình bị ép thêm hai cốc bia nữa.
- Các cậu về nhá,chúc ngon giấc. - Bình nháy mắt.
- Chào anh em, cứ nghĩ đến cái giường ở nhà là tôi lại thấy nản. - Mạnh làm một nét mặt hài hước mà Bách thấy rất đáng ghét.
Anh không chào mọi người mà đi thẳng đến chiếc xe dựng chỏng chơ ngoài bãi đậu, chiêc xe cuối cùng còn lại trên bãi. Bách nhảy tót lên xe và lao xuống vỉa hè, nhưng ngay lập tức anh không nén được một câu chửi thề đầy bực dọc. Anh cảm thấy bánh đằng sau sần sật như chỉ còn vành va vào đá sỏi. Bách dựng chân trống xuống và đứng khoanh tay. Rõ rồi, anh thở dài bất lực nhìn bánh xe xẹp lép. Hôm nay quả là một ngày không tốt lành. Bách nhớ lại câu chuyện kỳ quái sáng nay. Khi anh mở cánh cửa ọp ẹp trông ra ngõ hậu, có một vật gì đó rất nặng chặn ở ngoài.
Căn hộ của anh có hai cửa ra vào nhưng thông thường anh và bà mẹ già chẳng bao giờ sử dụng cổng hậu. Cổng ấy trông ra con hẻm đầy cống rãnh và những bức tường chạy dài của hai khối nhà quay lưng vào nhau mặc nhiên dành một thiên đường cho chuột bọ và lũ ngơm xả kim tiêm. Nhưng mẹ anh đang ngồi trước nồi nước dùng nghi ngút ở cổng trước, và mặc dù thèm muốn chết bát bún mọc quen thuộc vào buổi sáng, mặc dù phải bịt mũi cho khỏi ói trước cái mùi xú uế đang xông lên nồng nặc ở cổng sau, anh vẫn phải rón rén đi nhờ lối hậu. Mẹ anh, tối hôm qua đã chảy dài nước mắt trên gò má xạm đen.
- Đôi khi con người ta cũng phải biết từ bỏ con ạ.
- Sống chết có số, con hai bác ấy làm kiểm lâm, liên quan gì đến nghề của con.
- Trời.
Bà mẹ anh khóc tu tu. Bà luôn kiêng nhắc đến từ CHẾT,còn con trai bà thì thản nhiên như nhấp một tách trà. Một trong những người hàng xóm của anh vừa bị lâm tặc bắn chết tuần trước, và trước cái chết thê thảm của chàng trai trẻ, lúc nào
bà cũng len lén nhìn đứa con trai độc nhất của mình. " BỎ NGHỀ" là một từ mà Bách kiêng cữ chẳng khác nào mẹ anh tránh từ "CHẾT".
Bách đã cố ý đế không gây tiếng động nhưng cái vật nặng sau cửa cứ ỳ ra. Anh lấy hết sức bình sinh đấy thật mạnh nhưng lần này cánh cổng nhẹ bỗng như chưa từng vướng mắc thứ gì. Bách bị mất đà lao thẳng đầu vào bức tường đối diện, một bàn chân sụt xuống rãnh nước hôi hám đen ngòm. Anh kinh ngạc tháy một người đàn bà đội nón đã ngồi đấy từ bao giờ. Có lẽ ban nãy bà ta án ngữ cánh cổng của anh và sau đó laịi ngồi xích sang một bên khiến Bách mất đà. Người phụ nữ kỳ dị mặc một bộ đồ đen rách nát và cúi gằm mặt xuống đất khiến Bách không đoán được bà ta bao nhiêu tuổi. Anh khó chịu.
- Ngồi gọn sang một bên đi...chị kia.
Bà ta ôm khư khư một chiếc rổ phủ đầy giẻ vụn bẩn thỉu và vẫn không chịu nhúc nhích. Bàn chân vấy nước cống nhớp nháp khiến anh điên tiết.
- Bà ngồi gọn sang một bên để tôi đóng cổng.
- Tôi đang bán hàng. - Bà ta cất giọng khàn khàn như người bệnh lâu ngày.
- Hàng gì? - Bách ngạc nhiên.
- Hay lắm, ở trong này. - Bà ta vẫn chúi mặt xuống cái rổ.
- Đâu? - Bách quên mất việc người ta có thể buôn bán gì trong cái ngách bốc mùi này, nhưng phản xạ tò mò tự nhiên và bênh nghề nghiệp khiến anh dán mắt vào chiếc rổ kín mít. - Cho tôi xem.
Người đàn bà dùng tay trái tô đỏ chót lần giở tỉ mỉ những lớp vải vụn. Bà ta giở mãi, giở mãi một cách thận trọng khiến Bách phát sốt ruột, và khi bà ta hé một góc rổ, mùi ai ai bốc lên khiến anh muốn lộn mửa. Bách quát lên.
- Giở hẳn ra xem nào.
Bà ra lật toàn bộ đống giẻ rách lên và Bách thấy đầu óc quay cuồng. Nằm quây tròn trong rổ là một lũ mèo đã chết cứng. Có một con mèo mẹ và bốn con mèo chưa mở mắt nằm nhầy nhụa trong lớp máu còn tươi. Hoặc là con mèo mẹ vừa đẻ xong bầy con đã bị hậu sản hoặc mụ đàn bà này giết hết sạch lũ mèo.
- Đồ bẩn thỉu, đi ra đằng kia.
Tức thì mụ đàn bà ngẩng mặt lên, một khuôn mặt ngang dọc những vết rạch không ra mặt người với những vệt máu đang ứa từ hai bên mép. Bàn tay còn lại của mụ ta đang đưa một con mèo chết lên miệng. Bách vội vàng đóng sập cửa rồi chạy như ma đuổi ra đầu ngõ. Công việc lút đầu khiến anh quên tiệt câu chuyện khó chịu này nhưng trong tiềm thức lúc nào cũng cảm thấy một điều gì đó không vui.
Bây giờ, khi đứng trước cái lốp xe thủng vào lúc nửa đêm, Bách mới nhớ lại chuyện hồi sáng" Đúng là con mụ điên đã ám quẻ mình suốt từ sáng đến giờ". Nếu bà mẹ mê tín của anh chứng kiến cảnh đó hẳn sẽ làm một lễ đốt vía kinh đình sau khi kiên quyết nhốt anh trong nhà hẳn một ngày. Bách không tin vào những chuyện may xui, nhưng trước hàng loạt việc bực mình ngày hôm nay, anh đành đổ riệt cho mụ điên hồi sáng.
Bách cúi xuống bánh xe xem xét hòng tìm một tia hy vọng mỏng manh, bất ngờ một vật trăng trắng rơi ra từ trong túi áo dốc ngược của anh. Bách lượm cái vật mà lúc chiều tay Hoan đã đút hộ vào túi. Dưới ánh đèn đường, chiếc phong bì màu trắng hằn lên một dòng chữ đỏ sẫm phía bên trong. Bách xé chiếc bao ngoài. "Trại Hoa Đỏ",
[ Bạn đang đọc truyện tại Www.vip352.wap.sh, chúc bạn đọc truyện thật vui...và một ngày tràn đầy hạnh phúc ] là những con chữ màu hơi rợn nhưng được thiết kế rất mỹ thuật trên nền giấy mà thoạt nhìn đã biết là đắt tiền. " Giấy mời khánh thành". Bách ngạc nhiên mở trang trong" Trân trọng kính mời ông Phan Đăng Bách đến dự lễ khánh thành Trại Hoa Đỏ vào ngày thứ sáu, 17/6...Tiệc khánh thành sẽ được tổ chức...Sự có mặt của Quý ngài...Chủ trang trại: Trần Hoàng Lưu - Mai Diên Vĩ." Trên bìa bốn là một sơ đồ chỉ đường rất khoa học với một cánh cổng màu đỏ được khoanh tròn ở giữa và các mũi tên liên hoàn xuất phát từ trung tâm thành phố. Phía góc dưới cùng là một chữ viết bút bi đã cố gắng nắn nót " Em Sương". Bách quẳng chiếc giấy mời vào đống rác mà người phục vụ quán bia đã vun sẵn thành ụ to cạnh vỉa hè.
Thằng Sương, một gã ma cô dốt nát. Hắn lúc nào cũng săn đón và mời mọc Bách. Sương hơn Bách chừng năm tuổi nhưng luôn dùng danh xưng "anh Bách". Vài lần, Bách nhận được cú điện thoại của Sương và sau đó thể nào anh cũng trở thành kẻ đồng loã trong vài phi vụ bẩn thỉu của hắn. Đối với Bách, chỉ cần nhìn thấy một kẻ móc túi trên ti vi hay một thằng cha say rượu vượt đèn đỏ mà không làm gì được là y như rằng anh có cảm giác mình cũng là kẻ tòng phạm. Thằng Sương lừa đảo, thằng Sương trốn thuế, thằng Sương làm đủ thứ không giấy phép, nhưng anh vẫn cần đến hắn, cần con đường hầm dẫn vào thế giới của hắn. Có lần Huy đã kìm anh lại khi Bách nổi xung lên.
- Lần này nhất định tôi phải cho thằng đểu giả đi nghỉ suốt.
- Đừng, thằng Sương chỉ là thứ cò con, tôi đánh giá ngang với trộm vặt xóm liều. Cậu còn cần đến nó.
- Ngần ấy chứng cứ, đủ để nó nghỉ ngơi vài năm chứ chả ít.
Huy tủm tỉm.
- Đừng cáu, thế cậu chưa đổi được món hời nào à?
- Được một cái công ty ma, mà nó chỉ điểm cũng là vì có xích mích với thằng trùm kia, thành ra mình đi dọn dẹp không công cho nó. Vụ này bên kinh tế họ vào chứ tôi cũng chả được dính dáng gì. Đã thế hôm nọ phải can thiệp giúp một thằng bạn nó thoát được cái vụ bê bối trong quán bar. Nếu tôi không nhúng tay vào, thì cái quán ấy đã bị giải thể rồi. - Bách đau khổ.
Và chỉ nội việc anh lưu số của Sương vào trong điện thoại đàng hoàng như bất kỳ mối quan hệ nào cũng đủ để anh thấy khổ sở lắm rồi.
- Xe thủng lốp à? - Lão chủ quán bia nguệch mồm ngáp rồi chui tót lên chiếc Ford Lancer màu ánh bạc sau khi buông ra một câu xã giao.
Bách thấy không gì tệ hơn thế." Thế giới này, toàn những kẻ đáng ghét. Đúng là con mụ điên đã ám quẻ mình suốt từ sáng đến giờ". Anh ngồi lên xe. Phương án tốt nhất là qua nhà Huy ngủ nhờ. Quãng đường về căn hộ tập thể của anh sẽ gấp mười lần từ đây về nhà Huy. Bách nổ máy. Xe đang được chạy bằng vành. Anh đành hy sinh chiếc lốp này. Sáng mai, Huy sẽ đèo anh đến chỗ làm, chiếc xe nhân cơ hội này sẽ được bảo dưỡng chỉnh tề. Anh cũng nhân cơ hội sử dụng ké cái bồn tắm nước nóng rất xịn của Huy, ăn ké những đồ ăn rất ngon trong tủ lạnh mà cô bạn gái của Huy thường xuyên tích trữ trong đó, cô bạn gái tóc quăn nâu xinh đẹp mà Huy lúc nào cũng giấu giếm, chỉ sợ Bách buồn.
Chiếc xe xịt lốp làm Bách đôi lúc lạng
tay lái. Anh cảm thấy hơi nhức đầu và ruột gan cồn cào. Đó là kết quả của chục cốc bia khổng lồ và vốc lạc rang khô khốc. Bách đi rất chậm, từ xa, anh đã nhìn thấy một vầng sáng lấp lánh phía đầu con đường. Gió từ hồ táp lên mặt anh mát lịm. Trăng tròn trịa loáng lên mặt nước thành những quầng li ti lan tỏa. Quầng sáng hơi rung rinh làm Bách hoa mắt. " Chết thật, mình say rồi chăng. Lạy Chúa, chỉ còn vài trăm mét nữa thôi, đừng để con đổ gục giữa đường". Mí mắt Bách như trĩu xuống. Anh cố tập trung ý nghĩ vào một chủ đề nào đó. Mụ đàn bà điên. Những con mèo chết. Bàn tay đầy gân xanh của thằng Hoan. Cái ợ hơi thô thiển của tay Mạnh. Chiếc Ford Lancer màu ánh bạc. Ụ rác. Trần Hoàng Lưu. Mai Diên Vĩ.
Trần Hoàng Lưu? Trần Hoàng Lưu là gã nào mà lại mời anh. Bách thấy tỉnh táo được đôi chút. Anh tiếc là mình đã vứt đi tấm thiệp mời khánh thành. Lẽ ra anh nên giữ lại tất cả những gì được trao vào tay mình như một thói quen. Kỳ quặc thật. Anh chẳng vứt đi thứ gì bao giờ. Đến thùng rác Bách cũng có ba chiếc, để phân loại rác dần dần. Mọi thứ bị tống vào thùng rác loại một sẽ còn được bới lên để soạn trước khi chui vào thùng rác cuối cùng và sống phần đời còn lại trong vòng quay của các bãi rác thải. Biết đâu Trần Hoàng Lưu lại chẳng phải một thằng cha sở hữu vài sòng bạc tại gia khổng lồ, chuyên buôn bán hoá đơn đỏ hay buôn lậu gỗ quý. Hình ảnh hai người hàng xóm già nua lịm đi trước ban thờ người con trai độc nhất khiến Bách thấy trí tưởng tượng của mình được phát huy đến cực điểm. Anh cho rằng gã Lưu nào đó chẳng thuộc dạng hay ho gì. Vậy mà anh lại vứt toẹt cái giấy mời kia đi.
" Không lẽ mình quay lại để nhặt." Ý tưởng này thậm chí còn ngớ ngẩn hơn việc vứt đi tấm giấy mời kia. " Rõ là mụ điên đã ám quẻ mình từ sáng đến giờ". Trần Hoàng Lưu? Lưu? Bách tự nhiên thấy óc mình nhẹ bẫng. Anh nhớ ra rồi. Chỉ là vĩ cái thiếp mời ghi cả họ tên trang trọng làm xoá hẳn một hình ảnh trong trí nhớ. Bách đã từng bắt tay Lưu trong một nhà hành Ả Rập nghi ngút khói nằm trên khu phố cổ. Chắc chắn anh còn nhớ Lưu, một nhân vật ấn tượng, sếp của thằng Sương. Lưu có mái tóc luôn trật tự, nước da rám nắng và nụ cười cởi mở. Hôm đó có cả vài cô gái nồng nhiệt của tay Sương.
- Đây là anh Lưu, sếp em, một giám đốc trẻ danh tiếng,còn đây là anh Bách, bạn thân của em, một cảnh sát hình sự đầy tài năng, đã phá hàng trăm vụ án lớn nhỏ. - Thằng Sương y như đang diễn một vở kịch tồi, quay sang với đám tóc dài bên cạnh. - Hôm nay các em may mắn được làm quen với anh đây. Phước cho các em.
Lưu không để ý đến những câu pha trò rẻ tiền của Sương. Anh ra quay sang bắt tay Bách.
- Rất vui được gặp anh. Sương đã kể về anh nhiều lần. Mời anh chọn vị thuốc.
Bách ngượng chín người, rủa thầm thằng Sương. Thực ra, nếu Sương có giới thiệu anh thế hay tâng anh lên chín tầng mây đi nữa thì cũng không ai lấy làm điều, ngoại trừ Bách. Từ lúc vào nghề đến giờ, những vụ án anh phá được chỉ là trò con nít của Bình, Giang, Quyết, Huy và thậm chí cả Mạnh nữa. Phần lớn các cụ anh đóng vai phụ
trong cả nhóm. Cái giọng trầm đều của ông sếp khắc nghiệt lại như gọng kìm xiết lấy hai thái dương Bách.
- Cậu chưa thể làm việc độc lập được.
- Em chưa hiểu?
- Cậu có lòng nhiệt tình. Nhưng chưa có tố chất.
- Tố chất, đó là gì, thưa sếp? - Bách nghiến chặt hai hàm răng lại.
Con người khắc nghiệt không trả lời. Ông ta mỉm cười và nghe điện thoại. Ông ta luôn luôn có điện thoại, luôn luôn có việc phải làm và luôn luôn dừng cuộc nói chuyện lại nửa chừng. Không biết đối với Huy, ông ta có nhấc điện thoại, quay mặt về phía cửa sổ có những chùm lá cây loà xoà và để cậu ta lủi thủi bước ra cửa, rón rén đóng cánh cửa gỗ sao cho không có tiếng động nào!
Trần Hoàng Lưu dường như đã đọc hết toàn bộ ý nghĩ trong đầu Bách, ít ra là anh cảm thấy thế, nhưng anh ta vẫn lãnh đạm chìa tay ra phía chiếc bình thuỷ tinh có vòi.
- Anh dùng thuốc gì?
- Ấy chết. - Sương chợt nhớ ra công việc của mình, vội rời khỏi đám tóc dài. - Để em giới thiệu đã. Anh Bách mới đến đây lần đầu tiên. Đây là shisha.
Bàn tay ngắn ngủn của hắn bê một chiếc bình rất dài với hoa văn rực rỡ đến trước mặt Bách.
- Các em mồi thuốc đi.
Đám tóc dài ùa lại chiếc bình. Một cô gái choàng kín tấm khăn dệt kiểu Thổ Nhĩ Kỳ đặt những viên than hồng nhỏ xíu lên đỉnh chiếc bình và áp chặt vào đó một tờ giấy bạc.
- Anh Lưu thường dùng vị hoa hồng, anh cũng thế nhé. - Cô ta quay sang xin phép, một mùi thơm kỳ dị phả vào Bách.
- Tuỳ em.
Bách lơ đãng đưa mắt lên những tấm thảm thõng trên tường, những bộ da báo ẩn vào u tối. Căn phòng tối tăm, giả làm không khí của một đêm A rập.
- Em mời anh.
Cô gái choàng khăn đưa ống hút cho Bách và một ống từ bình khác cho Lưu. Bách ngập ngừng. Anh thấy Lưu thản nhiên rít một hơi dài.
- Anh hút thử đi nào.
Cô gái lấy lại đầu ống đưa vào miệng và nhả ra một làn khói thơm lừng. Cô ta ngồi nép vào Bách. Khói hoa hồng quẩn quanh cơ thể cô ta quện với mùi nước hoa hăng hắc. Bách ngậm lấy ống hút. Hương vị dịu dàng ngòn ngọt luồn dần lên, cuộn lấy đầu lưỡi rồi lan toả xuống cuống họng đang khô khốc.
- Tuyệt thật. - Anh thốt lên.
- Còn nhiều thứ tuyệt nữa - Sương nháy mắt - Chẳng lẽ thằng em lại để cho anh chán hay sao.
Phía bên kia, những cô gái cũng nhanh nhẹn mồi thuốc và hút chung một bình với Sương. Bách nghe dậy lên vị hoa hồi nóng bỏng. Những làn khói bắt đầu khiến căn phòng mờ ảo như phủ sương.
- Anh Lưu là người theo đạo Hồi nên tụi em quen với món này rồi. - Sương lim dim ngả ngớn.
- Thật hả? - Bách ngạc nhiên. - Tôi chưa gặp một người Việt theo đạo Hồi bao giờ.
- Cũng như tôi chưa gặp một cảnh sát hình sự bao giờ. - Lưu cười vui vẻ. Bên cạnh anh ta cũng có một cô gái choàng tấm khăn thêu kín đến tận cổ, nhưng rõ là Lưu chỉ mải mê tận hưởng khói shisha vị hoa hồng của anh ta. - Hiện nay trên khắp lãnh thổ có tới bảy mươi ngàn người theo đạo Hồi kia mà. Tôi chỉ là một trong bảy mươi ngàn, anh ngạc nhiên sao.
- Anh Lưu sùng đạo, tháng trước rét run người, mà anh ấy nhịn đói vào thàng Ramadan. - Sương có vẻ thú vị, cười đến sặc cả khói. - Nên hôm


<< Lùi - Tiếp theo >>
Thống Kê Truy Cập
Online: 1 online
Hôm nay: 1 lượt
Trong tháng:1 lượt
LH: 0967981742
Đc: Thôn đăk hà đông, công ti cà phê 15
Vip352.wap.sh - Wáp hay cho điện thoại
Xtgem.Hostinh

XtGem Forum catalog